Sever 1
242

Gặp lại người tình xưa trong buổi họp lớp

Lần này đột nhiên được đáp lại Thịnh Hạ bỗng trở nên vui vẻ, lúc làm chuyện đó còn chủ động nâng mông đón lấy vật nóng bỏng của người đàn ông.Điện thoại trong túi Thịnh Hạ liên tục đổ chuông, người gọi đến là Trần Phấn.Cùng lúc đó, điện thoại của Lạc Hàn Đông cũng có cuộc gọi nhỡ từ Hàn Gia Phàm. Anh cảm thấy rất may mắn vì có thể làm bạn với em trong một khoảng thời gian như vậy, dù cho em có không thích anh đi nữa.Thịnh Hạ cười với anh ấy: Đàn anh, anh rất tốt, anh rồi cũng sẽ gặp được một cô gái tốt hơn em.Thịnh Hạ đi rồi.Trần Phấn đứng đó rất lâu, cô đơn nhìn theo bóng lưng của cô.Người tốt hơn sao, Anh cụp mắt xuống, giọng nói nhẹ nhàng như thở dài: Sẽ không có người nào có thể tốt hơn em đâuĐại ma vương trở về công ty sau ba tháng xảy ra tai nạn xe cộ, đã thế còn trở về cùng Ngu Mỹ Nhân Thịnh Hạ.Toàn bộ văn phòng đều phấn khởi hẳn lên.Không ai nhận ra sự trùng hợp kỳ lạ nào khi cả hai người quay trở lại với nhau.Cứ cho là Thịnh Hạ đã nghĩ rõ ràng rồi, không ngờ đại ma vương cũng có một mặt nhân tính đấy chứ.Dù sao từ trước đến nay, anh chưa từng chấp nhận người nào đã từ chức rồi mà còn được phép quay lại làm việc nữa.Thịnh Hạ vừa mới bước vào văn phòng, Hứa Phi Nhan đã phấn khích đến mức ôm chầm lấy cô: Aaaa Thịnh Hạ Tuyệt vời quá Cô đã trở lại rồi Hạnh phúc chết mất thôiNhững người khác cũng cười chúc mừng Thịnh Hạ đã quay lại.Không khí ở đây thực sự tốt hơn rất nhiều so với các công ty khác, Thịnh Hạ cũng thích nơi này nên khi nhìn các đồng nghiệp thân thiện với mình, cô mỉm cười nói lời cảm ơn đầy chân thành.Chưa nói được mấy câu, Lạc Hàn Đông đã đi ra khỏi toilet, bước tới chỗ Thịnh Hạ đang bị đám đông vây quanh nói: Đến đây đi.Cả đám người Hứa Phi Nhan cứng đờ rồi lao nhao nhìn nhau: Cái quỷ gì vậy, Đại ma vương cho truyền ai thế,Nhóm người trợn tròn mắt, Momo Sakura trông cứ như một đám tội phạm đang sắp bị gọi đi xử tử tới nơi.Chỉ có Thịnh Hạ lí nhí trả lời: Là gọi tôi.Cô vẫy vẫy tay gật gật đầu với mọi người, sau đó đi đến văn phòng của Lạc Hàn Đông, nhẹ nhàng gõ cửa.Hứa Phi Nhan khẩn trương hỏi: Tôi hỏi cái, đại ma vương định xử cô ấy à,Mấy người khác tưởng tượng thử thì lập tức hít vào một hơi: Tốt nhất là giờ nên cầu nguyện cho Thịnh Hạ đi thôi.Mọi người cứ ngóng nhìn cửa văn phòng, dù vẫn còn sợ hãi trong lòng nhưng cũng chỉ đành trở lại vị trí của mình, nhanh chóng bận rộn với công việc.Thịnh Hạ vừa bước vào phòng, ngay lập tức đã bị người đàn ông ôm trọn vào ngực.Mặc dù cửa chớp đã kéo xuống, nhưng Thịnh Hạ vẫn thấy xấu hổ không chịu được: Không được, nếu có người đến sẽ thấyKhông ai dám đến đâu. Mỗi người đều bị trói bằng dây thừng, mắt và miệng đều bị vải đen bịt lại, nhìn không thấy, cũng không có cách nào mở miệng nói chuyện được.Có vài tên đàn ông xem bọn họ như món hàng lựa tới lựa lui, lôi kéo hết cô gái này đến cô gái khác, thỉnh thoảng còn càn rỡ xoa nắn lấy bộ ngực đang phát triển, hoặc là cặp mông đầy đặn của những cô gái này. Em đi nấu cơm trước, anh thay quần áo xong thì ra ngay.Từ Nhuyễn nhìn thấy anh quay mặt đi, cô bỗng nhớ lại kiếp trước khi bọn họ vừa mới kết hôn, thời gian đầu hễ anh nhìn thấy cơ thể cô thì sẽ ngượng ngùng đỏ mặt tía tai.

View more